Thương hiệu không chỉ là hình ảnh, mà là lời cam kết chiến lược về cách doanh nghiệp tư duy, hành động và tạo ra giá trị dài hạn trên thị trường.
“Tại sao người tiêu dùng sẵn sàng trả hàng nghìn USD cho một chiếc iPhone, trong khi công nghệ tương tự có thể tìm thấy ở nhiều thương hiệu khác?”
Đó là câu hỏi gợi mở mà bà Lại Thúy Chi, nhà sáng lập Công ty TNHH Truyền thông CHI (CHI Communications), đặt ra trong một cuộc thảo luận về bản sắc thương hiệu. Một câu hỏi tưởng như quen thuộc, nhưng lại chạm đúng “điểm mù” trong tư duy cạnh tranh của không ít doanh nghiệp.
Theo bà Chi, câu trả lời không nằm ở sản phẩm đơn thuần. Nó nằm ở thương hiệu, nhưng không phải thương hiệu được hiểu như logo, màu sắc hay chiến dịch quảng cáo, mà là một hệ thống giá trị sống, được vận hành nhất quán trong toàn bộ tổ chức.
Thương hiệu không thể vận hành như một công cụ truyền thông
Trong bối cảnh thị trường ngày càng biến động, cạnh tranh không còn nằm ở việc ai nói hay hơn, quảng cáo lớn hơn hay phủ sóng dày hơn. Cuộc chơi đã dịch chuyển sang một câu hỏi căn bản hơn: Thương hiệu này thực sự đại diện cho điều gì, và đang được vận hành như thế nào trong đời sống doanh nghiệp?
Theo bà Chi, bản sắc thương hiệu không phải là một lớp “vỏ truyền thông” để trang trí hình ảnh bên ngoài. Đó là hệ quy chiếu chiến lược, chi phối cách doanh nghiệp tư duy, ra quyết định và tạo ra giá trị dài hạn trên thị trường.
Chính vì vậy, ngày càng nhiều lãnh đạo bắt đầu đặt lại vấn đề: Làm thế nào để xây dựng và duy trì bản sắc thương hiệu một cách bền vững, đặc biệt trong môi trường cạnh tranh ngày càng khốc liệt?
Cũng trong cuộc thảo luận, khi được hỏi “Theo anh chị, bản sắc thương hiệu là gì và nó giúp gì cho doanh nghiệp khi vận hành trên thị trường?”, một CEO đã chia sẻ rằng, với ông, bản sắc thương hiệu giống như bản sắc con người. Đó là tổng hòa của cách suy nghĩ, cách hành xử và cách xuất hiện trước xã hội. Ngay cả khi cùng ngành, cùng sản phẩm, doanh nghiệp có bản sắc rõ ràng vẫn tạo ra một vị thế riêng và được nhận diện một cách tự nhiên.

Một ý kiến khác bổ sung rằng bản sắc thương hiệu không chỉ tác động đến khách hàng, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến đối thủ. Khi một doanh nghiệp có bản sắc rõ ràng, đối thủ buộc phải soi lại chính mình, điều chỉnh chiến lược cạnh tranh. Kết quả là thị trường trở nên năng động hơn, và người hưởng lợi cuối cùng chính là người tiêu dùng.
Theo bà Chi, đây là những góc nhìn rất xác đáng, dù đến từ những người không làm trong ngành thương hiệu. Bởi ở tầng sâu, bản sắc thương hiệu chính là yếu tố buộc doanh nghiệp liên tục nâng cấp chính mình, thay vì cạnh tranh bằng giá hay các chiến thuật ngắn hạn.
Nhiều doanh nhân thừa nhận rằng, với doanh nghiệp nhỏ và vừa, họ thường làm song song: vừa xây dựng thương hiệu, vừa triển khai chiến lược kinh doanh. Cách tiếp cận quen thuộc là bắt đầu bằng nghiên cứu thị trường, phát triển sản phẩm, thiết kế logo, bộ nhận diện, rồi mới tính đến truyền thông.
Đây là cách làm phổ biến và không sai. Nhưng khi quan sát cách các thương hiệu lớn toàn cầu vận hành, bà Chi nhận thấy một điểm khác biệt mang tính cốt lõi: họ thường bắt đầu từ bên trong.
Câu hỏi đầu tiên không phải là “bán cho ai”, mà là: Doanh nghiệp này tồn tại để làm gì?
Trong thực tế, không ít doanh nghiệp đầu tư mạnh vào logo, khẩu hiệu hay các chiến dịch truyền thông, nhưng vẫn loay hoay với những câu hỏi quen thuộc: Vì sao thương hiệu vẫn mờ nhạt? Vì sao tăng trưởng không bền?
Bà Chi cho rằng nguyên nhân nằm ở chỗ thương hiệu đang bị tách rời khỏi chiến lược kinh doanh và văn hóa tổ chức. Khi thương hiệu chỉ được nhìn từ bên ngoài mà thiếu đi nền tảng bên trong như mục đích tồn tại, giá trị cốt lõi, phong cách lãnh đạo và cách vận hành, thì rất khó tạo ra lợi thế cạnh tranh thực sự.
La bàn chiến lược giúp thương hiệu vận hành từ bên trong
Từ nhận thức đó, mô hình “Ngôi nhà thương hiệu” được hình thành như một cách tiếp cận tổng thể. Ở lớp bên ngoài là những gì thị trường nhìn thấy và cảm nhận: thông điệp, định vị, bậc thang thương hiệu. Ở lớp bên trong là nền móng quyết định sức bền của thương hiệu, bao gồm DNA thương hiệu, văn hóa doanh nghiệp, phong cách lãnh đạo, cùng các quy trình và quy tắc ứng xử trong tổ chức.
Hai lớp này chỉ thực sự có ý nghĩa khi được kiểm định bằng ESG (môi trường, xã hội và quản trị). Tức là thương hiệu không dừng lại ở tuyên ngôn hay hình ảnh, mà được đo lường bằng những tác động thực chất đến xã hội, môi trường và chất lượng quản trị.
Để “mở khóa” bản sắc thương hiệu một cách có hệ thống, bà Chi nhấn mạnh vai trò của mô hình Brand Key, được xem như la bàn chiến lược của doanh nghiệp.
Theo bà, Brand Key không đơn thuần là một công cụ tiếp thị. Đó là bản đồ tư duy chiến lược, đóng vai trò kim chỉ nam cho mọi quyết định kinh doanh, giúp thương hiệu phát triển nhất quán và bền vững.
Mô hình này gồm chín yếu tố, được triển khai theo một trình tự logic chặt chẽ: từ DNA thương hiệu, bối cảnh cạnh tranh và đối tượng khách hàng; đi sâu vào insight (sự thật ngầm hiểu), hệ lợi ích lý tính cảm xúc, giá trị và tính cách thương hiệu; đến lý do để tin và điểm khác biệt hóa trước khi hội tụ ở Brand Essence (tinh hoa cốt lõi của thương hiệu) được cô đọng trong một câu duy nhất.
Chính vì giữ vai trò như “la bàn”, Brand Key không chỉ định hướng truyền thông, mà còn tác động trực tiếp đến chiến lược sản phẩm và R&D (nghiên cứu và phát triển), chuỗi cung ứng và vận hành, quản trị nhân sự và văn hóa tổ chức, mô hình tài chính định giá, cũng như các quyết định M&A (mua bán và sáp nhập) và lựa chọn đối tác chiến lược.
Những ví dụ quen thuộc như Dove với tinh thần “tôn vinh vẻ đẹp thực sự”, hay Disney với bản sắc “tạo ra phép màu và hạnh phúc”, cho thấy Brand Essence không chỉ là một câu nói hay. Đó là kim chỉ nam chi phối từ sản phẩm, trải nghiệm khách hàng, văn hóa nhân sự cho tới mô hình tài chính và chiến lược mở rộng hệ sinh thái.
Điểm then chốt của cách tiếp cận này là Brand Key không thuộc riêng phòng tiếp thị quảng cáo, mà phải được tích hợp vào toàn bộ chiến lược kinh doanh. Từ sản phẩm, vận hành, tài chính, nhân sự đến đối tác…tất cả đều cần được dẫn dắt bởi cùng một “la bàn” thương hiệu.
Ở tầng sâu hơn, “mở khóa bản sắc thương hiệu” không còn là bài toán truyền thông, mà là bài toán quản trị. Đó là năng lực giúp tổ chức trả lời nhất quán những câu hỏi căn bản: Chúng ta là ai? Chúng ta tồn tại để làm gì? Và chúng ta sẽ không đánh đổi điều gì, ngay cả khi thị trường biến động?
Khi thương hiệu được xây dựng như một hệ thống giá trị sống, được vận hành xuyên suốt từ chiến lược đến con người, doanh nghiệp không chỉ đứng vững trước cạnh tranh, mà còn tạo ra sự khác biệt có ý nghĩa và bền vững trong dài hạn.
Ở cấp độ đó, thương hiệu không còn là chi phí marketing, mà là một năng lực quản trị cốt lõi, thứ quyết định doanh nghiệp có thể đi đường dài hay không trong một thế giới đầy bất định.
Theo Diễn Đàn Doanh Nghiệp
